Lại kích động tôn gi áo!

Posted on Tháng Ba 24, 2012

0


Lại kích động tôn giáo!
Lữ Giang
Từ đầu năm nay, vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng, đã nổi lên như một cơn lốc. Có người tin rằng cơn lốc này nếu được thổi mạnh lên có thể làm sụp đổ toà nhà Bắc Bộ Phủ.
Ở hải ngoại, phải công nhận rằng cơ quan truyền thông có tiếng nói mạnh nhất thổi về Đông Nam Á là Đài Á Châu Tự Do (RFA) của Hoa Kỳ. Đài này đã có công rất lớn trong việc đẩy cơn lốc Đoàn Văn Vươn đi lên. Với những bài phóng sự nảy lửa như “Vụ án Tiên Lãng: đừng dồn họ vào chân tường” (9.1.2012), “Khi người nông dân nổi dậy” (11.1.2012), “Vụ Tiên Lãng: chữ tín của nhà nước ở đâu?” (11.1.2012), “Vợ ông Đoàn Văn Vươn kể lại những gì đã xảy ra trong vụ nổ súng ở Hải Phòng” (16.1.2012), “Kiến nghị tập thể cho Đoàn Văn Vươn” (15.2.2012), “Ông Đoàn Văn Vươn phạm tội gì?” (23.2.2012), “Đoàn Văn Vươn đến hành động của dân oan” (23.2.2012), “Người dân tìm mọi cách để nói lên sự bất công” (19.3.2012) v.v, đài này đã làm rung chuyển Bắc Bộ Phủ. Rất nhiều người trong nước mong chiến dịch này được đẩy mạnh để đưa tới những sự thay đổi lớn.
Thế nhưng, sau Hội Nghị Toàn Quốc về Chỉnh Đốn Đảng ngày 27.2.2012 của Đảng CSVN, chiến dịch này bổng nhưng ngưng lại rồi chìm hẳn luôn, không ai biết tại sao. Có người cho rằng có lẽ ông Nguyễn Văn Khanh, trưởng ban Việt ngữ của đài RFA bận đi giúp Trúc Hồ phát động chiến dịch Việt Khang, nên chiến dịch này bị bỏ dỡ. Nhưng ít ai tin như vậy. Hiện tượng cướp đất là hiện tượng đang gây công phẩn trong cả nước khiến Đảng CSVN lúng túng. Tại sao không đẩy mạnh sự công phẩn này lên để loại trừ thối nát và giúp người dân lấy lại quyền sống của họ? Phải chăng sự tố cáo về chiến dịch “diễn biến hoà bình” của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong đại hội nói trên đã làm “các thế lực thù địch” thấy rằng con tẩy của họ đã bị lật lên?
Biến cố thừ hai cũng đã làm nhiều người ngạc nhiên, đó là trong khi người Việt chống cộng đang phấn khởi kéo nhau đến Toà Bạch Ốc để trình bày Thỉnh Nguyện Thư yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ “Ngưng mở rộng giao thương với Việt Nam để đổi lấy nhân quyền” (Stop expanding trade with Vietnam at the expense of human rights) thì Thứ Trưởng Thương Mại Hoa Kỳ Francisco Sánchez đến Việt Nam. Mục tiêu của chuyến đi này được mô tả là “nhằm tăng cường hơn nữa sự tham gia của các công ty Hoa Kỳ vào các dự án phát triển cơ sở hạ tầng của Việt Nam”. Thống kê cho thấy thương mại song phương Việt – Mỹ trong năm 2011 đã tăng hơn 17%, với tổng giá trị lên đến 21 tỷ 800 triệu đô la.
Hai biến cố trên vừa lắng xuống thì trong tuần qua, đài RFA lại phát động chiến dịch kích động Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành và Phật Giáo Hòa Hoả đứng lên đòi tự do tôn giáo!
Các sự kiện trên khiến chúng ta phải suy nghĩ về hai điểm sau đây:
(1) Phải chăng Hoa Kỳ nhận thấy lá bài dân chủ và nhân quyền (vụ Đoàn Văn Vươn và vụ Việt Khang) không có khả năng làm thay đổi tình hình bằng tôn giáo, nên Hoa Kỳ cho quay trở lại vấn đề tôn giáo?
(2) Phải chăng chiến dịch nào cũng chỉ được phát động đến mức vừa đủ để tạo áp lực với Hà Nội, chứ không nhắm tiến tới “dứt điểm”? Con cờ Việt Nam vẫn là con cờ hữu dụng khi Mỹ muốn trở lại Châu Á Thái Bình Dương?
CSVN XIẾT CHẶT TÔN GIÁO
Chúng tôi xin nhắc lại, trong Hội Nghị Toàn Quốc về Chỉnh Đốn Đảng ngày 27.2.2012, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã công khai nói toẹc ra chiến dịch “diễn biến hòa bình” của Mỹ như sau:
“Kích động vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo là bốn đòn đột phá khẩu, bốn mũi xung kích để chọc thủng mặt trận tư tưởng chính trị”.
Hai mũi đầu là “dân chủ” và “nhân quyền”, đang bị Đảng CSVN chận đứng một cách cương quyết. Trong hai năm qua, họ đã bắt bớ, truy tố và giam cầm hàng chục thành phần bị coi có tư tưởng chống đối chế độ, nhất là những thành phần hoạt động có tổ chức, có sự hổ trợ từ bên ngoài hay có khả năng xách động quần chúng.
Hai mũi còn lại là “dân tộc” và “tôn giáo”, đã bị Đảng CSVN đã kiểm soát chặt chẽ từ lâu và mới đây đã tăng cường thêm bằng cách bổ nhiệm một Trung Tướng Công An làm Trưởng Ban Tôn Giáo Chính Phủ.
Từ lâu, mỗi tòa Đại Sứ Mỹ đều có một Trạm CIA (CIA Station) và dĩ nhiên tại Toà Đại Sứ Mỹ ở Hà Nội cũng có trạm đó. Nhưng các trạm này không được phép hoạt động công khai, chỉ trừ dưới thời VNCH. Cơ quan CIA thường nấp dưới các tổ chức phi chính phủ (non-government organizations – NGO) để hoạt động. Vì có xích mích trong việc thiết lập chính quyền mới, trong tháng 2 vừa qua, chính quyền Ai Cập đã bắt giữ và truy tố 43 người thuộc các tổ chức NGO, trong đó có 19 người Mỹ, vì hoạt động do sự tài trợ từ ngoại quốc. Trong khoảng 10 năm qua, Hoa Kỳ đã thương lượng để các NGO được thành lập tại Việt Nam, nhưng Đảng CSVN đã từ chối. Do đó, ngoài các mật báo viên, CIA không thể trực tiếp lãnh đạo các cuộc nổi dậy ở Việt Nam được.
Đài Á Châu Tự Do (Radio Free Asia – RFA) được thành lập và tài trợ theo Đạo Luật “International Broadcasting Act of 1994”, được đặt dưới quyền kiểm soát của “U.S. Information Agency”. Số tiền tài trơ hàng năm hiện nay khoảng 23 triệu USD. Đài có nhiệm vụ “cung cấp các thông tin và bình luận chính xác và đúng lúc” về các biến cố xẩy ra ở Trung Quốc, Miến Điện, Lào, Cambodia, Bắc Hàn, Tây Tạng và Việt Nam.
Đài RFA đi từ trên không xuống nên Công An CSVN không làm gì được. Công An chỉ bắt một số người được đài này phỏng vấn mà họ cho là nguy hiểm và nhìn cách kích động của đài RFA để nhận ra chiến thuật của Hoa Kỳ đang áp dụng trong từng giai đoạn.
GÂY KHÓ KHĂN CHO PHẬT GIÁO
Vì Phật Giáo đã có thành tích được Mỹ dùng để tạo biến loạn dưới thời VNCH, nên sau khi chiếm miền Nam, Đảng CSVN đã quan tâm đến Phật Giáo nhiều nhất. Ngoài việc “quốc doanh hoá” đa số các tổ chức của Phật Giáo, Công An đã dùng mọi biện pháp tinh vi để chiêu nạp, phân hóa hay phá vỡ các nhóm Phật Giáo còn lại.
Bản tin ngày 29.1.2010 của PTTPGQT ở Paris cho biết: “Kể từ mùa Vu Lan (tháng 8/2010) đến nay (tháng 11/2010), trong vòng 3 tháng, nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội đã tung một chiến dịch đàn áp, khủng bố, bôi nhọ, vu khống, chụp mũ, trù dập từ thành viên lãnh đạo đến các cơ sở trực thuộc GHPGVNTN, nhất là tại các tỉnh Miền Trung Việt Nam. Họ hành động thô bạo, dã man, chẳng còn chút đạo lý làm người.”
Bản tin ngày 8.2.2010 lại cho biết: “Thành viên các Ban Đại Diện địa phương, các vị trụ trì các chùa thuộc GHPGVNTN, hầu hết đều bị đàn áp, đe doạ, cô lập, sách nhiễu bằng nhiều cách như thường xuyên mời “làm việc”, điều tra, thẩm vấn, bắt báo trình nhiều việc vặt vãnh để gây khó khăn, nhất là trước các cuộc lễ Phật giáo, các ngày Giỗ chạp các vị Tổ sư. Các Phật tử hằng ngày về chùa tụng kinh, lễ Phật cũng bị theo dõi, sách nhiễu, đe doạ công ăn việc làm, bóp chẹt kế sinh nhai ngoài xã hội.”
Những tin tức này cho thấy rất khó dùng Phật Giáo để tạo ra một cuộc chính biến mới.
Trong tuần qua, đài RFA đã phạm một sai lầm nghiêm trọng là tái áp dụng chiến thuật kích động lòng hận thù tôn giáo mà Mỹ đã áp dụng năm 1963 để lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm để thúc đẩy Phật Giáo đứng lên. Chiến thuật này đã đưa Phật Giáo vào vị thế phải chiến đấu cùng một lúc hai mặt giáp công, thất bại là chuyện khó tránh khỏi. Nay, vì lợi ích gian đoạn, nhóm nhân viên đài RFA lại muốn Phật Giáo đi lại con đường sai lầm cũ?
DỒN TIN LÀNH VÀO NGỎ CỤT
Sau khi chiếm miền Nam, Đảng CSVN cũng đã dùng mọi biện pháp để “quốc doanh hoá” các giáo phái Tin Lành gióng như họ đã làm đối với Phật Giáo. Cao Đài và Phật Giáo Hòa Hảo. Chính quyền đã rập khuôn tổ chức Tin Lành ở miền Bắc, cho cho thành lập Tổng liên Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Nam để gôm các giáo phái Tin Lành lại. Hiện nay, tổng hội này có khoảng 350.000 tín hữu.
Tuy nhiên, có hai giáo hội được coi là cái gai trong mắt, nhưng chính quyền vẫn chưa nhổ được, đó là Giáo Hội Tin Lành Dega ở Tây Nguyên được thành lập từ thời Pháp thuộc, và Giáo Hội Tin Lành Menonnite được truyền vào miền Nam từ 1957, hoạt động chủ yếu ở vùng Banmêthuột. Hai giáo hội này thường bị gán cho là tay sai của CIA, có quan hệ với Kok Ksor, một nhà vận động cho người Thượng ở Mỹ.
Giáo Hội Dega có dính líu tới cuộc nổi dậy của tổ chức FULRO đòi thành lập “Nước Dega tự trị”. Chính quyền đã dẹp tan nhóm FULRO, nhưng vẫn không công nhận Tin Lành Dega như một tôn giáo. Ngoài ra, kế hoạch “Tây tiến” đã đẩy các sắc tộc ở Tây nguyên ngày càng vào trong rừng sâu, khiến họ phải vùng lên để sống còn. Kể từ tháng 9 năm 2010, họ phải đối mặt với các sự sách nhiễu và đàn áp của nhà cầm quyền. Sau vụ tranh chấp với bảo vệ các đồn điền cao su, chính quyền đã tăng cường sự hiện diện của lực lượng an ninh tại ba huyện biên giới là Đức Cơ, Ia Grai và Chư Prông, và đẩy mạnh kế hoạch loại bỏ và bắt giữ những người mà họ gọi là “Tin Lành Dega,”
Một số tín đồ của Giáo Hội Menonnite đã di tản qua các giáo hội khác, nhưng các tín đồ Mennonites có liên hệ với Mục sư Nguyễn Hồng Quang, Mục sư Nguyễn Công Chính hay Hội Thánh Truyền giảng Phúc âm Việt Nam sinh hoạt ở các nhà thờ tại gia đều bị sách nhiễu.
Tóm lại, vấn đề tôn giáo tại Tây nguyên đã quyện lẫn với vấn đề sắc tộc, khiến chính quyền lo sợ các điểm nóng có thể bùng phát tại đây bất cứ lúc nào, nên đã đàn áp thẳng tay.
BIẾN CÔNG GIÁO THÀNH ĐIỂM NÓNG?
Hiện nay có hai giáo phận của Giáo Hội Công Giáo VN cũng đang phải đương đầu với chính sách tôn giáo của chính quyền, đó là giáo phận Hưng Hoá ở miền Bắc và giáo phận KonTum.
Giáo phận Hưng Hóa gồm 10 tỉnh với khoảng 8 triệu dân và 200.000 người công giáo, trong đó có ba tỉnh đã gây khó khăn rất nhiều cho các linh mục khi đến làm mục vụ, đó là Sơn La, Tuyên Quang và Hoà Bình. Các linh mục cũng phải tìm nhiều cách khác nhau để đến với giáo dân.
Giáo phận Kontum có 1,4 triệu dân với 244.000 người Công giáo trong đó có 140.000 người thuộc các dân tộc thiểu số sống rải rác nhiều nơi.
Trình độ học vấn của dân cư thuộc giáo phận Kon Tum, nhất là người Thượng, còn rất thấp. Số người chưa biết chữ và chưa học hết tiểu học chiếm tỷ lệ cao. Cuộc sống của họ lại còn quá nghèo. ĐGM Hoàng Đức Oanh, Giám mục Giáo phận Kontum, đang tìm cách nâng cao trình độ và mức sống của người Thượng lên để họ có thể dần dần hòa nhập với cuộc sống của người kinh. Theo đường lối này, trong năm 2008, đã có 30.000 người theo đạo và năm 2009, có thêm 20.000 người. Nhưng nhà cầm quyền lo sợ Giáo Hội khi tập trung những người Thượng lại thành nhóm, cộng đoàn hay giáo xứ sẽ biến người Thượng thành những “tụ điểm đối kháng” nên tìm cách ngăn cản. Họ đặt ra đủ thứ luật lệ khắt khe để ngăn cản hay hạn chế sự tiếp cận giữa các giáo sĩ với đồng bào Thượng. ĐGM Hoàng Đức Oanh đã mạnh mẽ lên tiếng chống lại những sự sách nhiễu này.
Trong thư mục vụ Giáng sinh đề ngày 22.12.2010, ĐGM Oanh cho biết trong các cuộc trao đổi với chính quyền trung ương và điạ phương, họ đều xác nhận là “Giám mục có quyền đi phục vụ và không ai cấm cản”. Nhưng trong đêm 25.12.2010, khi ĐGM Oanh đến cử hành thánh lễ Giáng Sinh với giáo dân thuộc sắc tộc thiểu số tại xã Sơn Lang, huyện K’Bang, thì chính quyền địa phương huy động nhân viên an ninh ra ngăn chận lại. Họ nói ngài có thể làm lễ, nhưng không phải cho tất cả mọi người ở đây, mà phải đến làm lễ ở từng nhà và mỗi thánh lễ không được quá một tiếng đồng hồ. Để tỏ thái độ phản đối, ngài đã hũy bỏ việc cử hành thánh lễ hôm đó.
Vụ phái đoàn Toà Đại Sứ Hoa Kỳ do bà Claire A. Pierangelo, Phó Đại Sứ cấm đầu, đến thăm ĐGM Kontum nhân vụ LM Nguyễn Quang Hoa bị đánh trọng thương, đã bị chính quyền nghi ngờ Mỹ muốn biến giáo phận Kontum thành một “điểm nóng” và biến ĐGM Hoàng Đức Oanh thành một lãnh tụ đối kháng thay thế Đức TGM Ngô Quang Kiệt. Nhưng Thư Mục Vụ Mùa Chay của ĐGM Oanh cho thấy giáo phận Kontum đi theo đường lối của Giáo Hội chứ không làm công cụ cho Hoa Kỳ.
SỰ MONG ĐỢI CỦA HỌ BỊ THẤT VỌNG!
Nhìn chung, “các thế lực thù địch” rất khó biến các tôn giáo ở Việt thành lực lượng đối kháng phục vụ cho những mục tiêu chính trị giai đoạn của họ, vì đối phương đã biết và có kế hoạch ngăn chận.
Trưa Chúa Nhật 11.3.2012, trước gần 20 ngàn tín hữu tham dự buổi đọc kinh Truyền Tin tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐGH Benedict XVI đã diễn giải về ý nghĩa bài Phúc âm kể lại sự tích Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ, đánh đuổi những người buôn bán súc vật và đổi tiền ra khỏi nơi thánh. ĐGH hỏi: Chúng ta phải giải thích thế nào về cử chỉ này của Chúa Giêsu? Ngài trả lời:
“Việc đánh đuổi những người bán súc vật ra khỏi Đền thờ cũng được giải thích theo nghĩa chính trị – cách mạng, đặt Chúa Giêsu theo chiều hướng của phong trào những người theo phái Zelote. Những người này, vốn là những người “hăng say nhiệt thành” đối với Luật Chúa, và sẵn sàng dùng bạo lực để buộc người ta phải tôn trọng luật Chúa. Vào thời Chúa Giêsu họ mong chờ một Đấng Messia đến giải thoát Israel khỏi sự thống trị của người La Mã. Nhưng Chúa Giêsu làm cho sự mong đợi của họ bị thất vọng, đến độ một số môn đệ đã bỏ Chúa và thậm chí Giuda Iscariote đã phản bội Ngài.”
Nhưng ĐGH nói: “Không thể giải thích Chúa Giêsu như một người bạo lực: bạo lực là điều trái ngược với Nước Thiên Chúa, là một dụng cụ của ma quỷ. Bạo lực không bao giờ phục vụ nhân loại, nhưng chỉ làm cho con người mất nhân tính”.
ĐGH nhấn mạnh: “Lòng nhiệt thành của Ngài (Chúa Jesus) là lòng nhiệt thành vì yêu thương mà Ngài trả giá bằng chính bản thân, chứ không phải là thứ nhiệt thành muốn phụng sự Thiên Chúa bằng bạo lực.”
Giáo Hội CGVN đang đi theo con đường mà các nhà truyền giáo đã đi khi đưa đạo Công Giáo vào đất Việt. “Các thế lực thù địch”, Đài Á Châu Tự Do và các nhóm Giao Điểm Công Giáo nông nổi ở hải ngoại đừng nghĩ rằng có thể kích động để tạo ra những “điểm nóng” và biến dần Giáo Hội Công Giáo thành một công cụ chính trị giai đoạn.
Ngày 20.3.2012
Lữ Giang

Posted in: Uncategorized