THƯA CHUYỆN VỚI “MỘT BẬC TÔN SƯ”

Posted on Tháng Ba 25, 2012

0


THƯA CHUYỆN VỚI “MỘT BẬC TÔN SƯ”

LÃO MÓC

Đài phát thanh RFI ở Pháp tuần qua có bài phỏng vấn Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc, người được coi là “nổi nang” nhất trong năm 2011 với cái gọi là “Thư Ngỏ” của 35 trí thức hải ngoại, về quan hệ Việt -Trung.

Đoạn cuối của bài phỏng vấn như sau:

“-RFI: Vì sao ông đã tham gia ký tên vào bức thư ngỏ của các trí thức hải ngoại gởi các lãnh đạo Việt Nam, cho dù bị chỉ trích là công nhận chế độ hiện nay?

-Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Tranh đấu không phải lúc nào cũng bằng võ lực, mà ngày nay ta phải sử dụng những võ khí mới mà tiến bộ kỹ thuật mang lại cho chúng ta. Cũng chính vì thế mà sau khi xảy ra các cuộc cách mạng màu ở Đông Âu, tôi đã có bài phân tích liệu cách mạng nhung có thể xảy ra ở Việt Nam hay không.

Những người đối lập có thể tấn công trước hết là với lợi khí thông tin và nhất là phải đưa ý kiến của mình về truyền bá trong nước, làm biến chuyển tâm lý của nhân dân trong nước và kể cả tâm lý của những kẻ đang nắm quyền. Họ cũng là người Việt Nam. Dù muốn dù không, họ không thể nào gạt bỏ tinh thần dân tộc, mà trong đó long yêu nước là chuyện tự nhiên.

Những người ở hải ngoại có thể có những hành động đi thẳng vào tâm lý của những người trong nước, khích động tinh thần dân tộc, lòng yêu nước, khiến cho họ thức tỉnh. Chính vì lý do mà tôi đã không ngần ngại ký tên vào bức thư ngỏ. Mà khi gởi bức thư ngỏ đó đi thì nhiều người nghĩ rằng đó là công nhận thể chế hiện thời với sự lãnh đạo của đảng cộng sản, thì tôi xin nói ngay: Ta không thể quay lưng vào thực tế. Hành động thì phải dựa trên hoàn cảnh thực tế. Nếu hành động mà cứ nhìn vào quá khứ, tưởng như là quá khứ đó vẫn còn cho đến ngày hôm nay, thì làm sao tranh đấu được?

Tôi không bao giờ phân biệt trí thức với nhân dân, mà chúng ta là những công dân giống nhau. Những người được gán cho là “trí thức” ấy chẳng qua có thể là họ am hiểu tình hình hơn. Ở ngoại quốc này, nếu theo dõi thông tin thì có thể biết rõ tình hình thế giới, còn trái lại những người trong nước, dù có bằng cấp đế đâu đi nữa, mà không được thông tin đều đặn thì, vẫn không am hiểu tình hình thế giới, mà ngay cả tình hình trong nước cũng chưa chắc nắm rõ. Một khi không hiểu như thế thì có đáng gọi là trí thức hay không?

Chính vì thế mà những người ở hải ngoại, dù có bằng cấp hay không bằng cấp, nhưng một khi đã am hiểu tình hình thì phải dám dấn thân. Nói rằng đi bước trước như thế có nghĩa là khuất phục đảng cộng sản VN, thì chẳng qua đó chỉ là đạo đức giả, để biện minh cho việc không dám dấn thân. Một khi đã hiểu rõ tình hình, thì phải ý thức cái trách nhiệm của mình là lắm khi phải xung phong đi, phải dấn thân đi, phải nhảy xuống vũng bùn đi. Người ta còn có thể hy sinh được tính mạng, còn mình chỉ sợ những lời chỉ trích mà không dám làm, thì có phải là có lỗi với dân tộc hay không?” (do Lão Móc in đậm)

(Phỏng vấn giáo sư Vũ Quốc Túc về quan hệ Việt-Trung – Thời Báo số 5777, thứ Năm ngày 22-3-2012).

Theo tôi, việc trả lời phỏng vấn phóng viên Thanh Phương của đài RFI về quan hệ Việt Trung của GS Vũ Quốc Thúc chỉ là việc làm gỡ gạc cuối đời với lập luận rất là khiên cưỡng, chỉ cốt nói lấy được. Lý do rất là dễ hiểu vì có bao giờ bọn lãnh đạo CSVN nó chịu lắng nghe ý kiến của ai đâu – dù đó là ý kiến của những kẻ ra mặt nịnh bợ, “kiss ass” chúng nó như ông nhà văn Nhật Tiến, như ông Tiến sĩ Lê Xuân Khoa…

Tại sao tôi dám nói như thế? Bởi vì ngay sau khi cái gọi là “Thư Ngỏ” bị dư luận phê phán bằng những âm thanh cuồng nộ, thì Luật sư, Tiến sĩ Lưu Nguyễn Đạt có viết bài “CSVN: Có Chính Danh, Chính Nghĩa, có Dân Chủ và Pháp Trị không” đăng trên www.vietthuc.com.

Xin trích đăng một số đoạn như sau:

“Trong việc “Bàn Thêm về “Thư Ngỏ” của 36 trí thức hải ngoại, Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc xác định CSVN là “một chính quyền chính thức” [goverment legal], có “chính danh” [légalité], nhưng lại phân biệt “Đối với những người chống Cộng, thì nhóm

CS đang nắm quyền ở VN không có chính nghĩa [légitimité] vì đã chiếm quyền dưới vĩ tuyến 17 bằng bạo lực, trái với các hiệp định đã ký kết ở Paris năm 1973.

Sau đó GSTS Vũ Quốc Thúc còn nhấn mạnh: “Chúng ta – những người sống yên ổn ở hải ngoại – có bổn phạn ủng hộ họ – thư ngỏ là một hành động yêu nước, phục vụ dân chủ, phục vụ RULE OF LAW”.

Bằng những lập luận chặt chẽ với những luận cứ đầy tính thuyết phục TSLS Lưu Nguyễn Đạt đã kết luận như sau:

“Chống CSVN – Mafia bằng trí giác, bằng lời lẽ từ tốn, minh bạch nêu cao sự thật và đại nghĩa là chính danh, chính nghĩa, là trân trọng dân tộc.

Còn mập mờ “ủng hộ” (sic) CSVN, vừa không có chính danh, vừa không có chính nghĩa, vốn là những kẻ quyết liệt phạm pháp, phản nước, hại dân có phải là nối giáo cho giặc, là a dua, a tòng với “họ” hay không? Là liều lĩnh tự hủy ngay trong cái bẫy do chính quý vị tạo bày, khi biết rõ “ủng hộ họ” không đi tới đâu? Cả cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin cũng đã từng nói: “CS không thể nào thay đổi, mà phải cần dẹp bỏ”.

Vậy, mời quý vị về với lý trí, với lẽ phải, với gần 90 triệu dân Việt của chúng ta. [Sau khi trừ đi vài ngàn/vài trăm Ngài CS Đại gia
Tư bản đỏ, đang tìm cách tẩu thoát ra “nước lạ/nước ngoài”].

Từ bấy đến nay, ông Giáo sư Thạc sĩ VQT đã không thể trả lời được bài viết của Luật sư Tiến sĩ Lưu Nguyễn Đạt.

Về chuyện mà ông Giáo Sư Thạc Sĩ Vũ Quốc Thúc bảo rằng “phải đưa ý kiến mình về trong nước, làm biến chuyển tâm lý của nhân dân trong nước và kể cả tâm lý của những người đang nắm quyền”, tôi nghĩ rằng ông GSTS Vũ Quốc Thúc đang là “người đi trên mây” (tựa một tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng).

Tôi không biết những người mà ông GSTS Vũ Quốc Thúc “cho rằng đã phê phán ông và 34 ông bà trí thức khác gửi “Thư Ngỏ” là khuất phục đảng CSVN” “chỉ là đạo đức giả, không dám dấn thân” sẽ trả lời ông như thế nào. Riêng cá nhân tôi, Lão Móc, khi tôi lên tiếng về chuyện này thì tôi chỉ sợ ông GSTS Vũ Quốc Thúc, “một bậc tôn sư” mà phải bị kẻ khác xô đầu xuống vũng bùn, rồi phải vừa đứng dậy vừa vuốt mặt, vừa đi mới là đáng nói!

*

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Quang Ngọc, Viện Trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, Đại Học Quốc Gia Hà Nội, trong một buổi hội thảo về “Vấn đề chủ quyền của VN ở Hoàng Sa và Trường Sa” đã có ý kiến như sau:

1-Hoàng Sa là vấn đề song phương giữa VN và Trung Quốc;

2-Trường Sa là vấn đề đa phương giữa VN, TQ và các nước liên quan;

3-Không nên đưa vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa ra Tòa án Quốc Tế, hay Liên Hiệp Quốc vì chưa biết lợi hại ra sao;

4-Hiện nay VN đang là nước yếu, nên chúng ta vẫn không ngừng tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa là của VN. Còn việc đòi lại và bảo vệ chủ quyền như thế nào thì không nên nôn nóng, để đến trăm năm hoặc nghìn năm sau con cháu chúng ta đòi lại vẫn được;

5-Ai có quan điểm khác với quan điểm trên đều là sai trái và chỉ phục vụ mục đích của một số cá nhân”.

Ở một đất nước như đất nước VN, thân phận của giới trí mà nhà thơ Tường Vân ở trong nước đã diễn tả như sau:

“Bảo ra đường

Ra đường

Bảo nằm gầm giường

Nằm gầm giuờng

Bảo sủa

Sủa

Bảo im

Im”.

Và các nhà trí thức như các giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Huệ Chi, Hà Văn Thịnh đã than vãn “thân phận của trí thức còn bị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước coi còn thua con bò”.

Xin hỏi ông Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc, một bậc tôn sư lừng lẫy một thời của chế độ Miền Nam:

-Cái ý kiến, ý cò về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa của thằng “Tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Quang Ngọc, Viện Trưởng Viện VN học và Khoa học Phát triển Đại học Quốc Gia Hà Nội là “để đến trăm năm sau hoặc nghìn năm sau con cháu chúng ta đòi lại vẫn được” chỉ có chó mới nghe được; nhưng rất lọt lỗ tai của lãnh đạo Đảng CSVN.

Vậy xin hỏi Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc làm sao ông có thể tuyên truyền cho thằng “Tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Quang Ngọc quan điểm của ông về quan hệ Việt -Trung, về vấn đế Hoàng Sa, Trường Sa?

Một thằng “Tiến sĩ chó chết” như thằng Nguyễn Quang Ngọc, ông Giáo sư Thạc sĩ còn không thuyết phục được. Nói chi đến mấy ông chủ của nó là bọn lãnh đạo đảng CSVN!

*

Nghe nói ông Giáo sư Thạc sĩ có lỡ dại một lần hồi sau tháng Tư năm 1975, nghe lời con mụ thuê phòng về chuyện vượt biên, nộp ảnh và lý lịch cho nó. Không ngờ nó lại là vợ bé của Trùm Công An Mai Chí Thọ. Nó cho xe đến đón nhưng không phải lên tàu vượt biên mà nó chở tuốt vào khám Chí Hoà (?). Sau đó, đã phải chạy vạy bỏ của chạy lấy người mới thoát được qua Pháp.

Đề nghị ông Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc, “một bậc tôn sư” nay chỉ còn “một thời vang bóng” về cuối đời không nên lấy bùn trát vào mặt mình mà làm gì!

LÃO MÓC

http://nguyenthieunhan.wordpress.com

Posted in: Uncategorized